Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Bán Quán 200 Vạn, Tôi Khiến Họ Phá Sản
Chương 3
05 Bí mật
Đầu dây bên kia, luật sư Trương im lặng một lúc.
Giọng anh mang theo chút do dự: “Bước thứ hai sao? Cô Thẩm, nói thật, vào thời điểm này chúng ta nên giữ im lặng, quan sát tình hình thì hơn. Vương Đức Phát bây giờ giống như chó điên, chủ động ra tay không phải lựa chọn khôn ngoan.”
Tôi khẽ cười: “Luật sư Trương, đánh rắn phải đánh đúng chỗ hiểm. Chó điên thì càng phải đánh chết ngay lúc nó điên nhất. Nếu không, nó sẽ bám lấy anh cả đời.”
Anh vẫn còn chần chừ: “Nhưng họ chắc chắn sẽ quay lại cắn cô, nói cô cố tình giấu khuyết điểm nghiêm trọng của cửa hàng. Khi đó dư luận sẽ rất bất lợi cho cô.”
“Cứ để họ cắn.” Giọng tôi lạnh đi vài phần. “Tôi bán là một cửa hàng, một công thức, chứ không phải dịch vụ cầm tay chỉ việc. Luật sư Trương, tôi hỏi anh một câu, anh thật sự nghĩ một cửa hàng lãi ròng 180 vạn tệ mỗi năm, thứ làm nên giá trị cốt lõi chỉ là một cuốn công thức ai cũng có thể chép lại sao?”
Anh trầm ngâm: “Đương nhiên không, còn có vị trí, khách hàng, cách vận hành, thương hiệu…”
“Anh nói đúng, nhưng anh quên mất một điểm quan trọng nhất.” Tôi ngắt lời anh. “Chỉ có tôi, mới khiến Nguyệt Bán Loan trở thành Nguyệt Bán Loan.”
Tôi đứng dậy, bước đến trước cửa kính, nhìn dòng xe tấp nập bên dưới: “Đã đến lúc nói cho anh biết bí mật thật sự của quán này rồi. Anh còn nhớ lúc ký hợp đồng tôi đã nói gì không? 200 vạn đó là tiền chôn cất tình thân. Thật ra, câu đó tôi chỉ nói một nửa. Nó cũng là số tiền tôi đào sẵn mộ cho họ.”
Bên kia điện thoại, luật sư Trương hít sâu một hơi, không chen vào, chỉ lặng lẽ nghe.
“Con phố nơi Nguyệt Bán Loan nằm thuộc khu cải tạo phố cũ. Bề ngoài thì hào nhoáng, nhưng hệ thống ngầm bên dưới thì hỗn loạn vô cùng. Ngay dưới quán tôi có một đường cống ngầm từ thời Dân Quốc đã bị bỏ hoang. Qua nhiều năm, nó bị rác thải xây dựng và chất thải công nghiệp làm tắc nghẽn một phần. Nghiêm trọng nhất là nó có một điểm giao cắt bị hư hỏng với hệ thống cống chính của thành phố.”
“Cứ mỗi khi áp suất thấp hoặc vào mùa mưa, khí lưu huỳnh trong cống chính sẽ theo điểm hỏng đó rò rỉ vào đường cống bỏ hoang, rồi từ đó thấm qua các khe nền và đường ống thông gió cũ kỹ, len vào khu bếp phía sau.”
Giọng luật sư Trương đầy kinh ngạc: “Khí đó… không dễ phát hiện sao?”
“Không.” Tôi lắc đầu, dù anh không nhìn thấy. “Loại khí này gần như không màu, không mùi, nồng độ rất thấp, lại bị mùi khói và gia vị của quán nướng che lấp hoàn toàn. Bản thân nó cũng không gây hại trực tiếp.”
“Vậy… ngộ độc thực phẩm là do đâu?”
“Chìa khóa nằm ở công thức của tôi.”
Tôi chậm rãi nói ra bí mật đã giấu suốt nhiều năm: “Trong công thức có một loại gia vị đặc biệt từ vùng Nam Cương, đó là linh hồn của hương vị quán. Nhưng khi loại gia vị này tiếp xúc với khí lưu huỳnh trong không khí, lại trải qua nhiệt độ cao khi nướng, sẽ xảy ra phản ứng hóa học, tạo ra một loại hợp chất có tác dụng rất mạnh.”
“Nó không gây chết người, nhưng sẽ khiến dạ dày co thắt dữ dội, nôn mửa, tiêu chảy… chính là triệu chứng của ngộ độc thực phẩm.”
Đầu dây bên kia rơi vào im lặng rất lâu.
Rõ ràng luật sư Trương đã bị bí mật này làm cho sững sờ.
Anh khó khăn lên tiếng: “Vậy trước đây cô…”
“Tôi đã mất gần một năm, tốn gần 50 vạn tệ, mới tìm ra nguyên nhân.” Tôi nói chậm rãi. “Sau đó, tôi thuê người thiết kế riêng một hệ thống lọc và cách ly không khí hai lớp, giấu trong đường ống thông gió của bếp. Nó sẽ định kỳ hoạt động, lọc sạch toàn bộ khí độc đó.”
“Tất cả bản vẽ đều do tôi tự thiết kế, sản xuất ở xưởng nhỏ, trên đời chỉ có một bộ duy nhất.”
Tôi dừng một nhịp, giọng nhẹ như gió.
“Đêm trước khi bàn giao, tôi đã tháo nó ra mang đi.”
“Luật sư Trương, tôi bán cho họ là cửa hàng. Trong danh sách thiết bị của hợp đồng, chưa từng có hệ thống đó, vì nó là tài sản cá nhân của tôi.”
Tôi khẽ cười.
“Họ tham lam, ngu xuẩn, lại còn tự cao. Họ nghĩ chỉ cần có công thức là có tất cả.”
“Nhưng họ chưa từng nghĩ…”
“Thứ giúp Nguyệt Bán Loan yên ổn suốt bao năm, chưa bao giờ là công thức.”
“Là tôi.”
06 Phản kích
Luật sư Trương hoàn toàn hiểu ra.
Giọng anh từ lo lắng chuyển thành kích động xen lẫn khâm phục: “Cô Thẩm… cao tay thật. Đây không còn là chuyển nhượng cửa hàng nữa, mà là một ván cờ đã tính toán từ trước. Xét về pháp lý, cô không có bất kỳ sơ hở nào. Bàn giao theo ‘hiện trạng’, họ không phát hiện vấn đề môi trường là lỗi của họ. Thiết bị không nằm trong danh mục, cô hoàn toàn có quyền mang đi. Lần này bọn họ vấp phải cú ngã quá lớn.”
“Té ngã chỉ mới là bắt đầu.” Tôi nói rất nhẹ. “Một con gà đẻ trứng vàng, họ giành được rồi, nhưng lại không biết nuôi. Gà chết, trứng mất, còn phải đền một khoản lớn. Bây giờ họ vừa thiếu tiền, vừa dính kiện tụng, danh tiếng cũng sụp đổ. Đây là thời điểm tốt nhất để ra tay.”
Giọng luật sư Trương lập tức trở nên sắc bén: “Hiểu rồi. Cô nói đi, tôi cần làm gì?”
“Tôi cần anh chuẩn bị ngay hai bộ hồ sơ khởi kiện.” Tôi kéo ngăn bàn, lấy ra hai túi tài liệu đã chuẩn bị sẵn.
“Bộ thứ nhất, liên quan đến căn nhà cũ bố mẹ tôi để lại, ở khu phố cũ phía nam thành phố. Bản sao sổ đỏ ở trong này. Năm đó tôi mười sáu tuổi, cậu và mợ lấy lý do ‘giữ hộ cho khỏi bị lừa’, dụ tôi ký hợp đồng chuyển nhượng. Giá ghi trên hợp đồng chỉ có 10 vạn, trong khi giá thị trường lúc đó ít nhất 50 vạn. Họ chưa từng đưa tôi một đồng, còn nói 10 vạn đó coi như tiền tôi ăn ở nhà họ bao năm.”
“Tôi lúc đó chưa đủ tuổi thành niên, lại là hợp đồng rõ ràng bất công, về pháp lý hoàn toàn có thể hủy bỏ. Tôi muốn lấy lại căn nhà.”
“Không thành vấn đề.” Luật sư Trương trả lời dứt khoát. “Hợp đồng tài sản lớn do người chưa thành niên ký, lại có xung đột lợi ích từ phía người giám hộ, vụ này chúng ta nắm chắc phần thắng.”
“Rất tốt.”
Tôi cầm túi tài liệu thứ hai lên.
“Bộ thứ hai là đơn kiện họ chiếm dụng tài sản của tôi. Tiền bồi thường tai nạn của bố mẹ, cộng với tiền sinh hoạt phí đại học họ lấy với danh nghĩa ‘đầu tư hộ’, tổng cộng 28 vạn 7 nghìn tệ. Khi tôi hỏi lại, họ nói đầu tư thất bại, mất sạch, nhưng không đưa ra được bất kỳ chứng từ nào.”
“Tôi muốn họ trả lại đủ cả gốc lẫn lãi, không thiếu một xu. Toàn bộ chứng từ chuyển khoản, tôi đều giữ.”
Hơi thở của luật sư Trương rõ ràng gấp gáp hơn: “Chứng cứ quá đầy đủ. Cô Thẩm, cô chuẩn bị quá kỹ. Với những thứ này, lại thêm việc họ đang vướng vào vụ ngộ độc, chắc chắn không còn sức chống đỡ. Chúng ta có thể đánh úp họ ngay!”
“Đúng.”
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Quán “Nguyệt Bán Loan” từng thuộc về tôi giờ bị dây phong tỏa bao quanh, giống như một ngôi mộ lạnh lẽo khổng lồ.
Một ngôi mộ… do chính tay tôi chọn cho họ.
“Mẹ tôi trước lúc qua đời đã nắm tay tôi, nói cậu là em trai duy nhất của bà, là người thân duy nhất còn lại, bảo tôi phải nhẫn nhịn.”
“Tôi đã nghe lời bà.”
“Tôi nhẫn nhịn suốt mười năm.”
“Tôi giao tiền bồi thường mà bố mẹ đánh đổi bằng mạng sống cho họ ‘quản lý’.”
“Tôi nhìn họ dọn vào căn nhà của bố mẹ tôi, sửa sang theo ý họ.”
“Tôi thậm chí còn mặc kệ Vương Thiến dùng tiền của tôi mua chiếc túi hàng hiệu đầu tiên.”
“Tôi từng nghĩ, nhường nhịn sẽ đổi lại được chút ấm áp gọi là tình thân.”
“Nhưng thứ tôi nhận được chỉ là sự đòi hỏi không đáy và lòng tham ngày một lớn.”
“Cho đến khi họ nhắm vào thứ giúp tôi sống sót.”
“Lúc đó tôi mới hiểu…”
“Thứ gọi là tình thân này, đã đến lúc phải chôn đi rồi.”
Tôi cầm tờ xác nhận chuyển khoản 200 vạn tệ lên.
“Luật sư Trương, dùng chính số tiền họ đưa tôi này.”
“Phí kiện tụng, tôi sẽ không thiếu anh một đồng.”
“Tôi muốn họ hiểu, thứ đã ăn của tôi…”
“Phải nhả ra gấp đôi.”
“Và tôi sẽ khiến họ…”
“Trắng tay hoàn toàn.”