Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Ly Hôn Rồi, Tôi Khiến Tra Nam Phá Sản
Chương 5
7
Lời của luật sư Chu ứng nghiệm.
Thậm chí còn nhanh hơn, dữ dội hơn cả dự đoán.
Tối hôm đó, tôi vừa hoàn thành bản phác thảo đầu tiên, đang vươn vai định đi rót nước thì ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng đập dữ dội.
“Rầm! Rầm! Rầm!”
Mỗi cú đập đều như muốn phá tung cánh cửa, lực mạnh đến mức cả căn hộ rung lên từng hồi.
Tôi giật mình, tiến lại gần cửa, nhìn qua mắt mèo.
Một khuôn mặt méo mó vì giận dữ đang dán sát vào cánh cửa.
Là Cố Trình.
Tóc anh ta rối bời, mắt đỏ ngầu, bộ vest đắt tiền giờ nhăn nhúm như giẻ lau.
Anh ta trông chẳng khác gì một con thú bị dồn vào đường cùng.
Tôi không mở cửa.
Tôi bình tĩnh lấy điện thoại ra, chuẩn bị gọi bảo vệ.
Ngoài cửa, tiếng gào của anh ta đã xuyên qua cả cánh cửa:
“Từ Nhiên! Mở cửa!”
“Tôi biết cô ở trong đó! Cô mau ra đây cho tôi!”
“Con đàn bà độc ác! Cô đã làm gì với tài khoản của tôi!”
Cuối cùng anh ta cũng biết rồi.
Tôi áp điện thoại lên tai, nghe giọng nhân viên tổng đài dịu dàng:
“Xin chào, đây là trung tâm an ninh khu căn hộ Ánh Dương.”
“Tôi ở tòa A, phòng 1503, có người đang đập phá cửa, xin cử bảo vệ lên xử lý giúp.”
Giọng tôi bình tĩnh đến mức chính tôi cũng thấy lạ.
Cúp máy, tôi không để ý đến những tiếng chửi rủa bên ngoài nữa, quay lại bàn vẽ, cầm bút tiếp tục hoàn thiện bản thiết kế.
Âm thanh ồn ào ngoài cửa, trở thành nền cho quá trình sáng tạo của tôi.
Thấy tôi không phản ứng, Cố Trình càng chửi dữ dội hơn:
“Đồ đàn bà độc ác! Cô tưởng như vậy là uy hiếp được tôi sao?”
“Tôi nói cho cô biết, một đồng cô cũng đừng hòng lấy được!”
“Cô còn dám sai người đi làm phiền Vi Vi! Cô ấy lương thiện như vậy, cô dựa vào cái gì mà đối xử với cô ấy như thế!”
“Mau trả tiền lại cho cô ấy! Ngay lập tức!”
Nghe đến tên Hứa Vi, tay tôi cầm bút khựng lại một chút.
Xem ra, thư của luật sư Chu, Hứa Vi cũng đã nhận được rồi.
Hiệu suất này… thật khiến người ta hài lòng.
“Từ Nhiên! Cô bị điếc à! Tôi đang nói chuyện với cô đấy!”
“Mở cửa! Chúng ta nói chuyện rõ ràng!”
“Cô có tin tôi phá luôn cái cửa này không!”
Giọng anh ta dần chuyển sang hoảng loạn, thậm chí mang theo chút nghẹn ngào:
“Tại sao cô lại đối xử với tôi như vậy?”
“Chúng ta là vợ chồng ba năm, cô không còn chút tình nghĩa nào sao?”
“Thẻ của tôi đều bị khóa rồi! Tôi bây giờ không còn một xu dính túi! Cô muốn tôi sống thế nào?”
“Cô muốn ép chết tôi à?”
Tôi cười lạnh.
Lúc anh ta ung dung dùng tiền chung của chúng tôi để lấy lòng “bạch nguyệt quang”, sao không nghĩ rằng mình đang ép chết tôi?
Ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân dồn dập.
Bảo vệ cuối cùng cũng tới.
“Thưa anh, xin anh bình tĩnh lại!”
“Anh là ai? Anh đang làm gì ở đây?”
Tôi nghe thấy tiếng Cố Trình cãi cọ với bảo vệ.
“Tôi là chồng của cô ấy! Tôi đến tìm vợ tôi, liên quan gì đến các anh!”
“Thưa anh, anh đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến sinh hoạt của cư dân, xin lập tức rời đi.”
“Tôi không đi! Đây là chuyện của gia đình tôi!”
“Nếu anh còn không rời đi, chúng tôi sẽ báo cảnh sát!”
Một trận xô xát và tiếng chửi bới vang lên, rồi dần dần xa đi.
Tôi bước đến cửa, nhìn qua mắt mèo. Cố Trình đang bị hai bảo vệ cao lớn mỗi người giữ một bên tay, kéo thẳng về phía thang máy. Anh ta vẫn không ngừng giãy giụa, quay đầu lại gào lên về phía cửa phòng tôi: “Từ Nhiên! Cô cứ chờ đấy! Tôi sẽ không tha cho cô! Đồ vô ơn! Không có tôi, cô chẳng là cái gì cả!”
Bóng dáng anh ta nhanh chóng biến mất trong thang máy.
Cả không gian lập tức yên tĩnh trở lại.
Tôi tựa lưng vào cánh cửa, chậm rãi thở ra một hơi. Trong lòng không còn sợ hãi, không còn tức giận, thậm chí cũng không có lấy một gợn sóng, chỉ còn lại một cảm giác bình yên như mọi thứ đã khép lại.
Cố Trình, anh nhìn xem, không có anh tôi vẫn sống rất tốt. Ngược lại, không có tiền của nhà họ Cố, anh mới thật sự chẳng là gì.
Tôi cầm điện thoại lên, gửi cho luật sư Chu một tin nhắn: “Anh ta đã đến rồi, bị bảo vệ kéo đi.”
Luật sư Chu trả lời gần như ngay lập tức: “Làm tốt lắm. Nếu anh ta còn đến, lập tức báo cảnh sát, đồng thời xin lệnh bảo vệ an toàn cá nhân.”
“Đã rõ.”
Tôi đặt điện thoại xuống, bước đến trước cửa sổ kính sát đất. Thành phố bên ngoài rực rỡ ánh đèn, tựa như một dải ngân hà. Tôi nhìn gương mặt mình phản chiếu trên lớp kính, bình tĩnh, lạnh lùng nhưng kiên định.
Từ Nhiên của quá khứ, người từng vì tình yêu mà hạ mình đến tận đáy, đã chết rồi. Chết trong buổi tiệc cưới ồn ào hôm ấy, chết vào khoảnh khắc Cố Trình đi theo Hứa Vi rời khỏi hội trường.
Người đứng ở đây bây giờ là một tôi hoàn toàn mới, một Từ Nhiên chỉ sống vì chính mình.
Tôi khẽ mỉm cười, quay lại bàn vẽ, đặt nét bút cuối cùng lên bản thiết kế. Con phượng hoàng trong tranh giương cánh bay cao, ánh sáng trong mắt nó còn rực rỡ hơn cả dải sao ngoài kia.
Ngày hôm sau, tôi nhận được cuộc gọi từ Hứa Vi, là một số lạ nhưng tôi có linh cảm chính là cô ta. Tôi nhấn nghe, đồng thời bật ghi âm.
Đầu dây bên kia truyền đến tiếng nức nở bị kìm nén, nhỏ nhẹ, đáng thương, đúng kiểu cô ta vẫn hay dùng.
“Alo?” tôi lên tiếng, giọng bình thản.
“…Chị Từ Nhiên?” giọng Hứa Vi mang theo âm mũi nặng, mềm yếu đến mức khiến người ta dễ mềm lòng. “Là em, Hứa Vi.”
“Có chuyện gì?” giọng tôi không lộ cảm xúc.
Cô ta dường như bị thái độ lạnh nhạt của tôi làm nghẹn lại, im lặng vài giây rồi tiếng khóc càng rõ hơn: “Chị Từ Nhiên… em có phải đã làm sai điều gì không? Em nhận được thư từ luật sư của chị, nhưng em… em không hiểu. Nào là tài sản trong hôn nhân, nào là tặng cho trái phép… em thật sự không biết chị đang nói gì.”
Tôi im lặng nghe cô ta diễn.
“Ba trăm vạn đó là anh Trình cho em vay để chữa bệnh cho mẹ em. Mẹ em bị bệnh nặng, cần tiền gấp để phẫu thuật, anh Trình… anh ấy chỉ là tốt bụng giúp em thôi. Bọn em chỉ là bạn cũ bình thường, thật sự không như chị nghĩ đâu. Sao chị có thể hiểu lầm anh ấy, hiểu lầm em như vậy?”
Giọng cô ta đầy tủi thân và đau khổ, như thể người sai là tôi.
Nếu là trước đây, có lẽ tôi đã mềm lòng, thậm chí còn tự trách mình suy nghĩ hẹp hòi. Nhưng bây giờ, tôi chỉ thấy nực cười.
Một người có thể thản nhiên nhận ba trăm vạn từ một người đàn ông đã có vợ, lại ăn mặc hàng hiệu, ra vào nơi sang trọng, trang điểm tinh tế… mà lại nói cần tiền để chữa bệnh cho mẹ, đúng là lời nói dối quá rẻ tiền.
Lừa được Cố Trình thì được, còn muốn lừa tôi?
“Xong chưa?” tôi lạnh lùng cắt ngang.
Tiếng khóc của Hứa Vi lập tức dừng lại.
Đọc tiếp chương 6 tại đây: https://saytruyen.vn/truyen/ly-hon-roi-toi-khien-tra-nam-pha-san