Từ Đống Đổ Nát, Tôi Sống Lại Rực Rỡ

Chương 5



 “Alo, công an phải không?”

“Ở quán cà phê đường XX có người gây rối rồi đột nhiên ngất xỉu.”

“Đúng, là chồng cũ của tôi.”

“Hôm nay chúng tôi vừa ly hôn, anh ta liên tục quấy rối tôi.”

“Có người làm chứng, camera quán cũng ghi lại.”

“Tôi lo sau khi tỉnh lại, anh ta sẽ tiếp tục gây phiền phức, ảnh hưởng đến an toàn của tôi.”

“Vâng, cảm ơn.”

Tôi làm xong tất cả… giống như hoàn thành một quy trình.

Chính xác.

Gọn gàng.

Quản lý quán bước tới, vẻ mặt khó xử.

“Cô ơi…”

Tôi ngẩng đầu, mỉm cười nhẹ.

“Xin lỗi vì đã gây phiền phức.”

“Tôi là vợ cũ của anh ta, sáng nay chúng tôi vừa ly hôn.”

“Chi phí điều trị và thiệt hại ở đây… tôi không chịu trách nhiệm.”

“Tôi đã báo công an rồi, xe cấp cứu cũng sắp tới.”

“Nhờ mọi người trông giúp anh ta một chút.”

Nói xong, tôi lấy vài tờ tiền đặt lên bàn.

“Đây là tiền cà phê và một chút bồi thường.”

Dưới ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người…

Tôi đứng dậy, cầm túi xách.

Không quay đầu lại.

Bước thẳng ra khỏi quán.

Ánh nắng bên ngoài hơi chói.

Tôi nheo mắt, hít sâu một hơi.

Không khí… không còn vương chút mùi khó chịu nào của Chu Khải nữa.

Tôi lái xe, chạy không mục đích qua từng con phố.

Mười mấy phút sau, điện thoại lại reo.

Một số lạ.

Tôi bắt máy.

Đầu dây bên kia là tiếng gào khóc the thé của mẹ Chu Khải.

“Ôn Tình! Con đàn bà độc ác! Mày đã làm gì Chu Khải rồi!”

“Bệnh viện gọi nói nó nôn ra máu nhập viện!”

“Có phải mày hại nó không! Đồ độc phụ!”

Tôi đưa điện thoại ra xa, đợi bà ta gào xong.

Mới thản nhiên đáp.

“À.”

“Anh ta sức khỏe yếu, lại dễ nổi nóng, tức quá thì nôn ra máu thôi.”

“Chưa chết được đâu.”

“Cô… cô…”

Bà ta nghẹn lại vì tức.

“Ôn Tình! Mày phải đến bệnh viện! Mày phải chịu trách nhiệm!”

“Mày còn là con người không! Nó là chồng mày đấy!”

Tôi bật cười.

Trong tiếng cười toàn là mỉa mai.

“Thứ nhất, anh ta không còn là chồng tôi, chúng tôi đã ly hôn.”

“Thứ hai, tại sao tôi phải chịu trách nhiệm? Là anh ta tự tìm đến quấy rối tôi.”

“Thứ ba…”

“Tôi khuyên bà nên lo cho mình trước đi.”

“Bà cũng nhận được một kiện hàng rồi đúng không?”

“Xem kỹ đi.”

“Xem con trai bà rốt cuộc là loại người gì.”

“Cũng xem cho rõ… đứa cháu mà bà mong chờ, rốt cuộc là con của ai.”

Tôi nói xong, trực tiếp cúp máy.

Chặn toàn bộ số của nhà họ Chu.

Thế giới của tôi… cần phải sạch sẽ hoàn toàn.

Xe lên cầu vượt.

Gió lùa qua cửa sổ, thổi tung tóc tôi.

Tôi bật nhạc, một bản rock sôi động.

Ban nhạc mà tôi từng yêu thích nhất.

Ba năm qua, vì chiều theo sở thích của Chu Khải, tôi chưa từng nghe lại.

Hôm nay… cuối cùng tôi cũng có thể sống cho chính mình.

Đạp ga.

Tôi lao về phía ánh hoàng hôn.

Phía sau lưng… là cuộc đời sụp đổ của Chu Khải và cả gia đình anh ta.

Từ nay về sau… không còn liên quan gì đến tôi nữa.

08

Bệnh viện trung tâm thành phố.

Mọi thứ rối loạn như một mớ bòng bong.

Chu Khải được đưa vào phòng cấp cứu, kết luận là xuất huyết dạ dày cấp tính, cộng thêm kích động quá mức dẫn đến sốc.

Phải lập tức nhập viện theo dõi.

Khi mẹ anh ta và Chu Lệ chạy tới, anh ta vừa được đẩy vào phòng bệnh.

Mẹ anh ta vừa nhìn thấy gương mặt trắng bệch của con trai, liền nhào tới bên giường, khóc gào thảm thiết.

“Con trai của mẹ! Sao số con lại khổ thế này!”

“Ôn Tình cái con đàn bà đó… nó muốn lấy mạng con mà!”

Chu Lệ đứng bên cạnh, lo lắng hỏi bác sĩ.

“Bác sĩ… anh tôi có sao không ạ?”

Bác sĩ đẩy gọng kính, giọng lạnh nhạt.

“Tạm thời không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng.”

“Tuyệt đối không được kích động nữa.”

“Gia đình đi làm thủ tục nhập viện đi.”

Chu Lệ cầm tờ hóa đơn, nhìn dãy số dài phía trên, mặt tái đi.

Tất cả tiền của họ… đã dồn hết vào cái “tương lai mới” mà Chu Khải vẽ ra.

Nhà dưới quê bán rồi.

Tiền tiết kiệm cũng bị đóng băng vì Chu Khải đang bị điều tra.

Hiện giờ, cô ta thậm chí không lấy nổi một nghìn.

“Mẹ… chúng ta… không còn tiền nữa…”

Giọng Chu Lệ run lên.

Mẹ cô ta lập tức ngừng khóc, quay phắt lại.

“Không còn tiền? Sao lại không có tiền!”

“Anh mày chẳng phải nói kiếm được rất nhiều sao?”

“Tiền đâu hết rồi!”

Chu Lệ bị quát đến run rẩy.

“Đều… đều ở trong thẻ… nhưng thẻ bị đóng băng rồi…”

Sắc mặt mẹ cô ta lập tức trắng bệch như Chu Khải.

Đúng lúc đó.

Cửa phòng bị đạp mạnh bật ra.

Lâm Vy giẫm giày cao gót bước vào, mặt đầy tức giận.

Phía sau còn có hai người đàn ông lực lưỡng, có lẽ là anh trai hoặc họ hàng của cô ta.

“Chu Khải đâu!”

Giọng cô ta sắc nhọn như móng tay cào kính.

Mẹ Chu Khải nhìn thấy cô ta, lập tức như thấy cứu tinh.

“Vy Vy! Con đến rồi!”

“Con mau xem Chu Khải đi!”

“Nó bị Ôn Tình hại ra nông nỗi này!”

Lâm Vy cười lạnh, thậm chí không thèm liếc nhìn người đang nằm trên giường.

Ánh mắt cô ta như dao, cắt thẳng vào mặt mẹ Chu Khải.

“Bà già, câm miệng lại!”

“Hôm nay tôi đến không phải để thăm hắn, mà là để tính sổ với các người!”

Cô ta ném mạnh túi tài liệu vào mặt bà ta.

“Mở mắt ra mà xem!”

“Con trai cưng của bà… là một thằng vô sinh vô dụng!”

Túi tài liệu rơi xuống, giấy tờ văng khắp nơi.

Bản báo cáo vô sinh và kết quả giám định ADN nằm lộ ra giữa sàn.

Mẹ Chu Khải sững sờ.

Bà ta run tay nhặt tờ báo cáo lên.

Dù không đọc được hết, nhưng mấy chữ “nam giới vô sinh” in đậm… bà ta vẫn nhận ra.

Đầu óc bà ta ong lên, trống rỗng.

Chu Lệ cũng nhặt tờ giám định ADN lên.

Khi nhìn thấy dòng “loại trừ quan hệ cha con sinh học”… cô ta cũng chết lặng.

“Cái này… là sao?”

“Anh… không thể có con?”

“Vậy… đứa bé trong bụng cô…”

Lâm Vy khoanh tay, mặt đầy khinh miệt.

“Đứa bé trong bụng tôi… đương nhiên là con của chồng tôi!”

“Chu Khải? Anh ta cũng xứng sao?”

“Tôi sớm biết anh ta không có khả năng, chẳng qua thấy anh ta có tiền, có thể cho tôi và con một cuộc sống tốt nên mới diễn với anh ta vài màn thôi.”

“Ai ngờ anh ta vô dụng đến vậy! Không chỉ là đồ bỏ đi, còn là kẻ trắng tay!”

“Ngay cả căn biệt thự cũng không giữ nổi, còn bị người ta lừa đến mức ra đi trắng tay!”

“Hôm nay tôi đến là để nói rõ với các người!”

“Tôi và anh ta… xong rồi!”

“Sính lễ các người đưa, vàng bạc các người mua, tôi không trả lại một đồng!”

“Đó là tiền bồi thường cho thời gian tôi ‘diễn kịch’ với anh ta!”

“Còn bên nhà tôi, các người tự mà đi giải thích!”

“Nếu còn dám đến quấy rối, hai anh tôi đây… không phải dạng hiền đâu!”

Nói xong, Lâm Vy quay người định đi.

Mẹ Chu Khải cuối cùng cũng tỉnh lại.

Bà ta như con thú phát điên, lao tới túm tóc Lâm Vy.

“Con hồ ly tinh! Đồ lừa đảo!”

“Trả tiền cho con trai tao! Trả cháu nội cho tao!”

Lâm Vy cũng không phải dạng hiền lành.

Cô ta hét lên, tát thẳng một cái vào mặt bà ta.

“Bà già chết tiệt! Dám động vào tôi?”

Hai người đàn ông phía sau lập tức lao tới, đẩy mẹ con Chu Lệ ngã xuống đất.

Phòng bệnh trong nháy mắt biến thành một mớ hỗn loạn.

Tiếng khóc, tiếng chửi, tiếng hét… trộn lẫn vào nhau.

Chu Khải trên giường bị đánh thức bởi tiếng ồn.

Anh ta mở mắt ra, nhìn thấy cảnh tượng như địa ngục trước mặt.

Người phụ nữ anh ta từng yêu… đang đánh nhau với chính gia đình anh ta.

Mà tất cả… đều bắt nguồn từ sự ngu xuẩn của chính anh ta.

Những lời Lâm Vy nói vang lên trong đầu anh ta.

“Đồ vô sinh.”

“Thằng nghèo.”

“Chỉ là diễn kịch.”

Mỗi chữ như một thanh sắt nung đỏ, khắc sâu vào tim anh ta.

Thế giới của anh ta… hoàn toàn sụp đổ.

“Aaaa——!”

Anh ta gào lên tuyệt vọng.

Rồi giật phăng kim truyền trên tay.

Nhảy xuống giường, lao thẳng về phía cửa sổ.

Đây là tầng bảy.

Anh ta muốn dùng cái chết… để kết thúc tất cả nỗi nhục này.

 

Đọc tiếp chương 6 tại đây: https://saytruyen.vn/truyen/tu-dong-do-nat-toi-song-lai-ruc-ro

Chương trước
Loading...