Bà Đổ Nồi Canh Của Tôi, Tôi Đổ Luôn Cả Cuộc Hôn Nhân

Chương 3



Mà người giúp việc này…

Giờ không muốn làm nữa.

Tôi chậm rãi gõ từng chữ.

“Chẳng phải mẹ nói tôi chiếm chỗ sao?”

“Vậy thì tôi không làm xấu mặt nữa.”

Tôi nhấn gửi.

Cuối câu, còn tiện tay thêm một icon cười nhẹ.

Tin nhắn vừa gửi đi…

Cả nhóm lập tức nổ tung.

Cô là người nhảy ra đầu tiên.

“Tiểu Tịnh! Con nói chuyện với mẹ con kiểu gì vậy hả!”

“Thái độ đó là sao!”

Triệu Tú Phương gửi liên tiếp một loạt icon khóc lóc.

Ngay sau đó là một đoạn ghi âm khác, lần này giọng còn sắc nhọn hơn.

“Phản rồi! Thật sự phản rồi!”

“Tôi bảo cô hầu hạ là nể mặt cô! Cô còn leo lên đầu tôi à!”

“Chu Minh Khải! Cậu xem cái thứ vợ cậu cưới về đi!”

Tên Chu Minh Khải bị réo lên.

Tôi gần như có thể tưởng tượng ra cảnh anh ta đang cầm điện thoại, hoang mang không biết xử lý thế nào.

Quả nhiên, chưa đến mười giây, tin nhắn riêng của anh ta hiện lên.

“Vợ, em thu hồi tin nhắn đó đi.”

“Mẹ thật sự giận rồi.”

“Em xin lỗi bà một câu, coi như xong chuyện, được không?”

Tôi nhìn, không trả lời.

Anh ta lại gửi tiếp.

“Em nói thế trước mặt họ hàng, người ta nhìn chúng ta ra sao?”

“Mặt mũi để đâu?”

“Đừng làm ầm nữa được không? Anh biết em ấm ức, nhưng mẹ anh lớn tuổi rồi, em không thể nhường bà một chút à?”

Vẫn là những câu đó.

Lúc nào cũng là tôi phải nhường.

Lúc nào cũng là tôi đang “làm quá”.

Tôi tắt khung chat của anh ta.

Quay lại nhóm gia đình.

Những lời chỉ trích vẫn tiếp tục.

Cô, thím hai, chú ba… từng người một đứng ra phán xét.

Nói tôi bất hiếu.

Nói tôi cay nghiệt.

Nói Chu Minh Khải cưới phải tôi là xui tám đời.

Tôi đọc từng dòng.

Trong lòng không còn giận, cũng chẳng còn tủi.

Chỉ thấy buồn cười.

Đây chính là “gia đình” mà tôi từng liều mạng muốn hòa nhập.

Đây chính là những “người thân” mà tôi từng cẩn thận lấy lòng.

Khi tôi cho đi, họ coi đó là điều hiển nhiên.

Khi tôi phản kháng, họ gọi đó là hỗn láo.

Tôi tắt màn hình điện thoại.

Căn phòng lập tức trở nên yên tĩnh.

Ngoài phòng khách, thấp thoáng tiếng Chu Minh Khải đang gọi điện, giọng cố hạ thấp.

Chắc là đang dỗ mẹ.

Hoặc đang giải thích với cô.

Nhưng tất cả…

Đã không còn liên quan đến tôi nữa.

Tôi kéo từ góc sâu trong tủ ra một chiếc vali 24 inch.

Chiếc vali này là tôi mua trước khi kết hôn, định dùng cho tuần trăng mật.

Sau đó, Triệu Tú Phương nói đi du lịch lãng phí, thà để tiền tổ chức tiệc cưới còn hơn.

Chu Minh Khải nghe theo bà ta.

Tuần trăng mật của chúng tôi…

Cứ thế biến mất.

Chiếc vali mới tinh cũng bị bỏ quên ở đó, phủ bụi theo năm tháng.

Tôi đặt nó dựng bên giường.

Mở khóa.

Rồi kéo cửa tủ quần áo ra.

Tôi bắt đầu lấy từng món đồ của mình ra.

Gấp gọn gàng, đặt vào vali.

Quần áo xuân, hạ, thu, đông.

Động tác của tôi chậm rãi, có thứ tự, như đang sắp xếp lại đồ của một người xa lạ.

Mỹ phẩm, đồ dưỡng da, chiếc cốc tôi thường dùng.

Còn có cuốn sách đặt ở đầu giường, đọc mãi vẫn chưa xong.

Tôi thu dọn từng thứ một.

Đồ đạc thực sự thuộc về tôi… hóa ra lại chẳng nhiều.

Trong căn nhà này, phần lớn không gian đều bị đồ của Chu Minh Khải và Triệu Tú Phương chiếm hết.

Tôi từng mua một chiếc bình hoa rất đẹp, muốn cắm hoa trong phòng khách.

Triệu Tú Phương nói bình hoa không may mắn, lại dễ vỡ, bắt tôi cất đi.

Tôi từng mua một bộ bát đĩa phong cách Bắc Âu.

Triệu Tú Phương chê đĩa quá nông, không đựng được nhiều thức ăn, không thực tế.

Tôi từng muốn cải tạo ban công thành một khu vườn nhỏ.

Triệu Tú Phương lại nói ban công là để phơi chăn với treo thịt, trồng hoa trồng cỏ thì có ích gì.

Dần dần, tôi không còn mua thêm bất cứ thứ gì để trang trí cho căn nhà này nữa.

Bởi vì nơi này… chưa từng thuộc về tôi.

Tôi chỉ là một người ở nhờ, một bảo mẫu không công.

Chiếc vali nhanh chóng được lấp đầy.

Tôi kéo khóa lại, dựng nó sát vào tường.

Sau đó, tôi cầm điện thoại lên lần nữa.

Mở một ứng dụng tìm nhà.

Định vị ở gần công ty.

Lọc điều kiện: một phòng khách một phòng ngủ, nội thất đầy đủ, xách vali vào ở được ngay.

Từng căn phòng sáng sủa, ấm áp hiện ra trước mắt.

Nhìn những căn bếp sạch sẽ, những phòng ngủ gọn gàng trong ảnh.

Khóe môi tôi cuối cùng cũng cong lên một nụ cười thật sự.

Cuộc chiến này, tôi không muốn tiếp tục nữa.

Căn nhà này, tôi cũng không cần nữa.

Chu Minh Khải… tôi càng không cần.

Cuộc đời của tôi không nên bị chôn vùi trong đống hỗn độn này.

Bên ngoài, còn có cả một thế giới rộng lớn hơn.

Tôi chọn một căn nhìn rất ổn, nhấn “đặt lịch xem nhà”.

Thời gian hẹn là sáng mai.

05

Hôm sau là thứ Bảy.

Tôi không còn bị chuông báo thức sáu giờ rưỡi đánh thức như thường lệ.

Tôi ngủ một mạch đến khi tự tỉnh.

Ánh nắng len qua khe rèm, rơi xuống sàn thành một vệt sáng vàng dịu.

Tôi vươn vai, cảm thấy từng khớp xương đều được thả lỏng.

Cảm giác này… đã rất lâu rồi tôi mới có lại.

Trước đây, mỗi cuối tuần của tôi đều quay cuồng như con quay.

Sáng sớm đi chợ mua thực phẩm tươi.

Về nhà là tổng vệ sinh, giặt giũ quần áo cho cả nhà.

Sau đó chuẩn bị một bữa trưa thịnh soạn.

Buổi chiều còn bị Triệu Tú Phương kéo đi săn đồ giảm giá.

Thời gian dành cho bản thân… gần như không tồn tại.

Tôi chậm rãi rời giường, rửa mặt, dưỡng da.

Rồi tỉ mỉ trang điểm.

Tôi chọn mặc chiếc váy mình thích nhất.

Một chiếc váy liền màu xanh nhạt, từng bị Chu Minh Khải chê là quá đơn giản, không đẹp.

Nhưng tôi thấy nó rất đẹp.

Tôi nhìn bản thân trong gương, khẽ mỉm cười.

Người trong gương… đôi mắt đã có lại ánh sáng.

Tôi chuẩn bị xong túi xách, kiểm tra giấy tờ tùy thân và ví tiền.

Sau đó, tôi kéo chiếc vali đặt bên tường.

Khi tôi kéo vali bước ra khỏi phòng ngủ.

Hai người trong phòng khách đều sững sờ.

Chu Minh Khải và Triệu Tú Phương đang ngồi bên bàn ăn.

Trên bàn là bánh bao và sữa đậu nành mua dưới lầu.

Nhìn thấy tôi, Chu Minh Khải lập tức đứng bật dậy.

Trong mắt anh ta đầy tơ máu, rõ ràng là đã thức trắng đêm.

“Tiểu Tịnh, em làm gì vậy?”

Giọng anh ta mang theo một chút hoảng hốt.

Triệu Tú Phương cũng trợn tròn mắt, quên cả ăn.

“Cô… cô kéo vali đi đâu đấy?”

Tôi không trả lời.

Đi thẳng đến cửa, bắt đầu thay giày.

Chu Minh Khải sải bước tới, nắm chặt tay kéo vali của tôi.

“Anh đang hỏi em đấy! Em định đi đâu?”

Tay anh ta siết rất mạnh, gân xanh nổi lên.

Tôi ngẩng đầu, nhìn anh ta, ánh mắt bình tĩnh.

“Tối qua tôi không phải đã nói rồi sao?”

“Ở đây… tôi chiếm chỗ.”

“Vậy nên tôi đi, để khỏi làm phiền các người.”

Giọng tôi nhẹ tênh, như đang nói chuyện của người khác.

Sắc mặt Chu Minh Khải lập tức trắng bệch.

“Em nói linh tinh gì vậy? Cái gì mà chiếm chỗ?”

“Em còn giận chuyện hôm qua đúng không?”

“Anh bảo em xin lỗi là vì tốt cho em! Em cãi lại người lớn làm gì?”

“Đặt vali xuống cho anh! Rồi đi xin lỗi mẹ! Chuyện này coi như xong!”

Anh ta vừa nói vừa kéo vali tôi về phía phòng khách.

Tôi siết chặt tay, không nhúc nhích.

“Chu Minh Khải, anh vẫn chưa hiểu sao?”

“Tôi không giận, cũng không làm mình làm mẩy.”

“Tôi chỉ đang thông báo với anh…”

“Tôi sẽ dọn đi.”

Lúc này Triệu Tú Phương cũng phản ứng lại.

Bà ta đập mạnh đôi đũa xuống bàn, đứng bật dậy.

“Dọn đi? Cô tưởng mình ghê gớm lắm à?”

“Tôi nói cho cô biết, Tiểu Tịnh, hôm nay cô mà bước ra khỏi cửa này thì sau này đừng hòng quay lại!”

Bà ta nghĩ đó là lời uy hiếp.

Nhưng đáng tiếc…

Tôi lại cầu còn không được.

“Vâng.” Tôi gật đầu, giọng chân thành. “Cảm ơn mẹ.”

Triệu Tú Phương nghẹn lại, suýt nữa không thở nổi.

Mặt bà ta đỏ bừng như gan heo, tay run run chỉ vào tôi.

“Cô… đúng là đồ vong ơn bạc nghĩa!”

“Nhà họ Chu chúng tôi đã làm gì có lỗi với cô?”

“Cô ăn của, ở của, thứ gì mà không phải của nhà họ Chu?”

Tôi bật cười.

“Mẹ à, có lẽ mẹ quên rồi.”

“Căn nhà này, tiền đặt cọc ban đầu nhà con cũng góp một nửa.”

“Khoản vay thì hai chúng con cùng trả.”

“Còn chuyện ăn uống, ba năm qua, tiền mua đồ trong nhà, phần lớn đều là con chi.”

“Con ở, là ở trong căn nhà chính mình bỏ tiền mua.”

“Con ăn, là ăn bằng tiền mình kiếm ra.”

“Con còn bỏ cả thời gian, công sức, làm không công cho các người, từ giặt giũ nấu nướng đến dọn dẹp.”

“Con thật sự không hiểu… rốt cuộc con đã làm gì có lỗi với nhà họ Chu.”

Mỗi lời tôi nói ra, đều như một cái tát thẳng vào mặt hai mẹ con họ.

Họ cứng họng, không thể phản bác.

Bởi vì tôi nói… toàn là sự thật.

Chương trước Chương tiếp
Loading...