Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Tôi Giấu Tám Thứ Tiếng Suốt Ba Năm
Chương 2
Sáng hôm đó vừa đến công ty, tôi đã thấy sắc mặt Trần Lam lạnh như băng.
“Có chuyện lớn rồi.”
Cô ấy đập một xấp tài liệu xuống bàn.
“Tập đoàn Alvarez của nước H muốn chấm dứt ý định hợp tác.”
Mọi người lập tức vây lại.
“Alvarez? Không phải khách tiềm năng lớn nhất năm nay sao?”
“Đơn này ít nhất cũng năm mươi triệu tệ!”
“Sao tự nhiên lại hủy?”
Trần Lam thở dài: “Tháng trước họ gửi một email, bên mình dùng phần mềm dịch trả lời. Họ cảm thấy thái độ của mình hời hợt, thiếu thành ý. Giờ họ đưa tối hậu thư, ba ngày phải phản hồi, không thì chấm dứt hoàn toàn.”
“Vậy phải làm sao?”
“Tôi đã liên hệ công ty dịch thuật chuyên nghiệp, yêu cầu xử lý gấp. Nhưng ba ngày thì quá gấp.”
Tim tôi khẽ động.
“Tôi có thể xem email đó không?”
Trần Lam đưa cho tôi.
Tôi liếc qua một cái, tim chợt hụt một nhịp.
Đó là một email viết bằng tiếng Tây Ban Nha.
Câu chữ cực kỳ trang trọng.
Nhưng phần mềm dịch lại biến toàn bộ những lời khách sáo thành yêu cầu cứng rắn.
Thực ra…
Tôi lập tức dời ánh mắt đi.
Không thể nhìn thêm nữa.
Chỉ cần nhìn thêm một chút, tôi sẽ không kìm được mà nói ra sự thật.
“Thế nào? Em nhìn ra vấn đề gì chưa?” Trần Lam hỏi.
“Tôi không hiểu tiếng Tây Ban Nha.” Tôi lắc đầu, giọng bình tĩnh, “Chờ bên công ty dịch thuật đi.”
Ba ngày tiếp theo, tôi sống trong trạng thái bất an.
Tôi biết họ sẽ dịch sai.
Bởi giọng điệu của bức thư đó quá tinh tế, đến mức máy móc hay người dịch bình thường đều khó nắm bắt.
Chiều ngày thứ ba, công ty dịch thuật gửi phương án.
Phòng kinh doanh họp bàn, cuối cùng quyết định làm theo đề xuất của họ: hạ giá, kèm điều kiện cung ứng độc quyền.
Tôi ngồi nghe, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.
Phương án đó… sai rồi.
Khách hàng vốn không hề để tâm đến giá cả.
Điều họ cần là thái độ hợp tác lâu dài và sự chân thành.
Nhưng tôi không thể nói.
Ngày thứ tư, tập đoàn Alvarez trả lời.
“Phản hồi của quý công ty khiến chúng tôi thất vọng. Chúng tôi cho rằng hai bên có sự khác biệt căn bản về quan điểm hợp tác, vì vậy quyết định chấm dứt toàn bộ đàm phán.”
Trần Lam đập mạnh email xuống bàn.
“Hợp đồng năm mươi triệu… cứ thế mà mất!”
Ông chủ Thẩm Viễn đích thân xuống, sắc mặt cực kỳ khó coi.
“Chuyện gì xảy ra?”
Trần Lam kể lại toàn bộ.
Thẩm Viễn nghe xong, im lặng rất lâu.
“Rào cản ngôn ngữ?”
“Vâng, phía bên kia kiên quyết dùng tiếng Tây Ban Nha để trao đổi, còn bên mình…”
“Công ty không có ai biết tiếng Tây Ban Nha?” Thẩm Viễn cắt lời.
“Đã khảo sát rồi, không có.” Trưởng phòng nhân sự đáp.
Sắc mặt Thẩm Viễn càng lạnh hơn.
“Vậy tuyển ngoài. Bất kể giá nào, phải tìm được người biết tiếng Tây Ban Nha.”
Sau chuyện đó, bầu không khí trong công ty trở nên rất lạ.
Tôi nghe thấy đủ loại lời bàn tán.
“Giá mà công ty có người biết tiếng Tây Ban Nha.”
“Năm mươi triệu đó… hoa hồng chắc khủng lắm.”
“Nghe nói sếp đang rất tức, bảo công ty mình làm việc quá thiếu chuyên nghiệp.”
Tôi ngồi tại bàn làm việc, trong lòng như có một tảng đá đè nặng.
Tôi rõ ràng có thể giúp.
Nhưng tôi không dám.
Tháng mười một, công ty bắt đầu chuẩn bị cho tiệc cuối năm.
Nhưng năm nay, không khí hoàn toàn khác.
Đầu tiên là phòng nhân sự lại phát thêm một bảng khảo sát năng lực ngoại ngữ.
“Tháng trước vừa khảo sát rồi mà?” có người càm ràm.
“Chắc sếp vẫn muốn tìm người trong nội bộ.”
Tôi nhìn bảng khảo sát, ở mục “tiếng Tây Ban Nha”, lại một lần nữa chọn “không biết”.
Sau đó là lịch trình của Thẩm Viễn.
Trước đây ông ít đi công tác, nhưng suốt tháng này liên tục bay sang nước H.
Mỗi lần trở về đều là đêm khuya, vẻ mặt mệt mỏi.
Một lần, tôi gặp thư ký của ông trong thang máy.
“Đây là lần thứ tư sếp Thẩm sang nước H rồi nhỉ?” đồng nghiệp khẽ hỏi.
Thư ký gật đầu, hạ giọng: “Sếp nói dự án Alvarez nhất định phải giành lại, đích thân đi đàm phán.”
“Còn cơ hội sao?”
“Chắc là còn, nếu không sếp đâu có liều vậy.”
Tôi đứng ở góc thang máy, tim khẽ thắt lại.
Hóa ra ông ấy coi trọng dự án này đến thế.
Dấu hiệu bất thường thứ ba đến từ giám đốc kinh doanh Lưu Phong.
Tuần trước, tôi đang lấy nước ở pantry thì nghe thấy anh ta gọi điện.
“Cái gì? Bên Alvarez đồng ý đàm phán lại rồi à?”
Giọng Lưu Phong đầy kích động.
“Tốt quá! Sếp Thẩm đúng là đỉnh thật.”
Không biết đầu dây bên kia nói gì.
Anh ta tiếp tục: “Đúng đúng, sếp nói phải lập đội chuyên nghiệp… bắt buộc phải tinh thông tiếng Tây Ban Nha? Được, tôi hiểu rồi. Sẽ công bố trong tiệc cuối năm.”
Tay tôi run lên, nước suýt tràn ra ngoài.
Công bố trong tiệc cuối năm?
Công bố cái gì?
Những ngày sau đó, ban lãnh đạo họp liên tục.
Mỗi lần họp xong, sắc mặt trưởng phòng nhân sự đều không ổn.
Có lần tôi đi ngang hành lang, nghe thấy bà ấy than thở.
“Làm gì có chuyện dễ thế? Người giỏi tiếng Tây Ban Nha vốn đã hiếm, còn phải hiểu ngoại thương, lại còn phải trả lương cao…”
Một người khác nói: “Ý sếp Thẩm rất rõ, bất kể giá nào cũng phải tìm.”
“Nhưng…”
“Không có nhưng. Đây là mệnh lệnh.”
Tôi đứng ở góc hành lang, tim đập nhanh dần.
Tôi có linh cảm.
Sẽ có chuyện lớn xảy ra trong tiệc cuối năm.
Tối ngày mười tám tháng mười hai, sáu giờ, tầng ba khách sạn Hyatt.
Tôi mặc một chiếc váy đen, đến sớm nửa tiếng.
Sảnh tiệc rất rộng, đèn chùm pha lê rủ xuống từ trần, lấp lánh dưới ánh sáng.
Sân khấu đã được chuẩn bị xong, tấm nền đỏ nổi bật dòng chữ “Hội nghị tổng kết năm”.
Tôi tìm bàn của phòng kinh doanh ngồi xuống, một lúc sau Tiểu Vũ và chị Trương bên tài chính cũng tới.
“Năm nay hoành tráng ghê.” Tiểu Vũ nhìn quanh, mắt sáng rực, “Nghe nói còn mời khách nước ngoài.”
“Khách nước ngoài?”
“Không rõ là ai, bí ẩn lắm.”
Sáu giờ rưỡi, mọi người gần như đã đến đủ.
Cả hội trường kín chỗ, hơn hai trăm người.
Tôi nhìn lên sân khấu.
Thẩm Viễn đã có mặt, đang nói chuyện với vài lãnh đạo.
Ánh mắt tôi chợt khựng lại.
Bên cạnh ông, có hai người nước ngoài, một nam một nữ, gương mặt Tây rõ rệt.
Người đàn ông tầm hơn bốn mươi, mặc vest xanh đậm.
Người phụ nữ khoảng ngoài ba mươi, tóc vàng, khí chất thanh lịch.
“Đó là ai vậy?” Tiểu Vũ cũng nhìn thấy.
Chị Trương ghé lại gần, hạ giọng: “Hình như là người của tập đoàn Alvarez.”
Tim tôi khẽ siết lại.
Người của Alvarez… sao lại xuất hiện ở đây?
Tôi còn chưa kịp nghĩ xong, đèn trong hội trường đã tắt.
Màn hình lớn bắt đầu chiếu video tổng kết năm của công ty.
Video kết thúc, ánh đèn bật sáng trở lại.
Thẩm Viễn bước lên sân khấu, cầm lấy micro.
“Chào mọi người. Trước tiên, cảm ơn tất cả đã nỗ lực suốt một năm qua.”
Tiếng vỗ tay vang lên.